Global Times, tờ báo tiếng Anh của đảng Cộng sản Trung Quốc hôm thứ Bảy cảnh báo Việt Nam nên chứng tỏ thái độ tự chế, bằng không sẽ là người thua cuộc.
Bài xã luận trên tờ này là hành vi đôi co mới nhất và ngày càng leo thang, liên quan đến tranh chấp lãnh thổ trên biển Nam Trung Hoa, mà Hà Nội gọi là Biển Đông.
Nhắc lại các tuyên bố gần đây của lãnh đạo Việt Nam, bài xã luận của Global Times tố giác Hà Nội sử dụng “chủ nghĩa dân tộc ở dạng thấp nhất để tạo hiềm khích mới giữa nhân dân hai nước.”
Bài báo viết tiếp Hà Nội dường như vừa muốn làm tan biến sức ép nội địa, vừa muốn động viên người dân, cùng lúc lôi kéo sự chú ý của quốc tế về cuộc tranh chấp ở biển Nam Trung Hoa.
Bài báo cho rằng thái độ cứng rắn của Việt Nam đã phá hoại thiện chí của quần chúng Trung Quốc và có thể đẩy lãnh đạo Trung Quốc vào thế phải đáp ứng bằng các hành động cứng rắn hơn.
Bài xã luận kết luận rằng nếu Việt Nam vẫn muốn gây khó khăn, cứ nghĩ rằng càng gây khó khăn chừng nào thì càng có lợi chừng nấy, thì phía Trung Quốc thực sự mong muốn được nhắc nhở những người quyết chính sách ở Việt Nam rằng xin “vui lòng đọc lại lịch sử của các bạn.” Thiệt tình hết sức mất dạy! Các phương tiện truyền thông của bọn sói lang này ra rả phun nọc ra khắp thế giới đánh lừa dư luận quốc tế và hướng cho dân trong nước nó bài xích Việt Nam như vậy đó. Còn phía ta thì cứ luôn ca ngợi mười sáu chữ vàng khè lại đàn áp, bịt miệng công dân&công luận. Xin hỏi tại sao???
1. MỸ: "Tao muốn đánh thằng nào, là tao đánh thằng đó. Ngoài ra, tao bao tiền súng!"
2. NATO: "Mỹ đánh thằng nào, tao đánh thằng đó!".
3. NGA: "Thằng nào bật tao, tao cắt dầu lửa!".
4. ISRAEL: "thằng nào ngấm ngầm muốn đánh tao, tao đánh thằng đó!".
5. NHẬT: "thằng nào đánh tao, tao sẽ bảo Mỹ đánh thằng đó. Nếu chúng mày không ngừng tấn công, tao cho Maria Ozawa nghỉ việc!".
6. TRUNG QUỐC: "Thằng nào gần tao, tao đánh thằng đó!".
7. ĐÀI LOAN: "Thằng nào đòi đánh tao, tao bảo báo chí chửi thằng đó!".
8. NAM HÀN: "Thằng nào định đánh tao, tao tập trận với thằng Mỹ!".
9. BẮC HÀN: "Thằng nào làm tao bực, tao sẽ đánh thằng Nam Hàn!".
10. Berlusconi (ITALIA): "Thằng nào oánh tao, tao... ngủ với vợ thằng đó!".
11. SINGAPORE : "Thằng nào đánh tao? ĐM! Chắc không thằng nào rảnh mà đi đánh tao!".
12. IRAQ : "Thằng nào đánh tao thì cứ đánh cho đã, chừng nào mệt thì tự động về!".
13. ARAB SAUDI : "Thằng nào đánh tao, tao mua thằng đó!"
14. Hồi giáo cực đoan: "Thằng nào đánh tao, tao khủng bố thằng Mỹ!".
15. Liên Hiệp Quốc: "Tao dán cái mác... vùng cấm bay lên thằng nào, chúng mày úp sọt thằng đấy cho tao!".
16. CUBA : "Thằng nào oánh tao, tao cho Việt Nam một mình canh giữ thế giới!".
17. VIỆT NAM: "Chỗ nào có oánh nhau, tao bày tỏ quan ngại sâu sắc. Còn thằng nào oánh tao, tao tuyên bố chủ quyền, tao cắt điện luân phiên, sau đó tao... cực lực lên án!"
Việc biển Đông gia tăng căng thẳng gần đây hoàn toàn không đem lại lợi ích nào cho các quốc gia trong khu vực và cho chính TQ, tác nhân chính gây ra tình hình này. Việc TQ tiếp tục gây sức ép đối với VN, Philippines và một số các nước láng giềng khác là đang phá hoại ổn định, an ninh cho khu vực.
Bản thân tôi không thể nào hiểu nổi tại sao TQ lại thực hiện những chính sách như vừa qua. Về nhiều mặt TQ và VN là hai quốc gia có nhiều mặt tương đồng do đảng cộng sản lãnh đạo, quan hệ giữa hai đảng và nhân dân hai nước tốt đẹp, nên có điều kiện rất tốt để hợp tác với nhau và hoàn toàn có thể thỏa thuận về vấn đề biển Đông. Nếu để tiếp tục gia tăng căng thẳng như vậy dẫn đến xung đột sẽ vô cùng bất lợi cho tình hình chung của khu vực.
Điều mà ai cũng thấy rõ đó là mưu đồ kiểm soát toàn bộ biển Đông của TQ và những chuyện xảy ra vừa qua chỉ là khởi đầu cho việc này mà thôi. Tuy nhiên cần thấy rằng việc TQ chèn ép các quốc gia ASEAN nói chung và VN nói riêng tất yếu sẽ dẫn đến việc hình thành các liên minh hợp tác giữa các quốc gia ASEAN với nhau và giữa ASEAN với các bên thứ ba như Hoa Kỳ, Nga... và điều này sẽ chỉ càng bất lợi cho TQ mà thôi.
Với những động thái vừa qua, TQ đã và đang tự đánh mất uy tín và những thành tựu mà họ đã cất công gầy dựng hơn 10 năm qua đối với ASEAN, đặc biệt là sau cuộc khủng hoảng kinh tế trong khu vực diễn ra vào cuối những năm 90. ASEAN sẽ phải dè chừng hơn, thận trọng hơn trước mỗi bước đi của TQ, và trong hoàn cảnh hiện tại khi mà TQ công khai gây sức ép tới các quốc gia ASEAN như vậy thì các bên sẽ tìm kiếm liên minh của mình.
Về mặt chiến lược có thể dễ hiểu tại sao TQ muốn bành trướng kiểm soát toàn bộ biển Đông nhưng về mặt thực tế TQ chưa thể làm được việc này. Về thực lực quân sự đúng là TQ vượt trội so với các quốc gia ASEAN nhưng so với các cường quốc khác thì TQ vẫn chưa là gì. TQ vừa mới hạ thủy một hàng không mẫu hạm nhưng riêng trong khu vực Hoa Kỳ và liên minh có khoảng 20 chiếc. Trước mắt có thể Hoa Kỳ sẽ không can dự trực tiếp vào biển Đông nhưng nếu tình hình an ninh trở nên bất ổn thì đó sẽ là một mối đe dọa nghiêm trọng đến liên minh của Hoa Kỳ với Hàn Quốc, Nhật Bản và con đường vận tải huyết mạch qua biển Đông. Mưu đồ của TQ đã rất rõ ràng đó là kiểm soát tài nguyên ở biển Đông và kiểm soát tuyến đường giao thông hàng hải quan trọng bậc nhất của thế giới này.
Theo luật pháp quốc tế, TQ hoàn toàn không có quyền kiểm soát đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa và họ đang tìm cách hiện thực hóa điều ấy.
GS-TS Vladimir N.Kolotov, Trưởng khoa Lịch sử Viễn Đông - ĐHQG St.Petersburg (Nga)
Chán quá, sưu tầm vài thông tin nhảm giúp bè bạn relax thôi... Cái đầu căng quá, bệnh rồi :((
Một cô vợ đã lập tài khoản đóng giả thiếu nữ tuổi teen xinh đẹp, nóng bỏng với mục đích câu kéo chồng và khiến anh này phải ra tòa.
Nhiều bà vợ hay ghen đã áp dụng các chiêu thử chồng như dùng sim điện thoại lạ vờ nhắn tin nhầm vào máy của chồng, hoặc tạo nick ảo để chat với chồng nhằm kiểm tra mức độ chung thủy. Tuy nhiên, website công nghệ CNet cho rằng có lẽ chưa ai đám "đi xa" như như Angela Voelkert.
Voelkert muốn biết David, chồng cô thực sự đang nghĩ gì trong đầu. Cô tạo một tài khoản Facebook với tên gọi Jessica Studebaker, tự giới thiệu mình là một thiếu nữ quyến rũ rồi kết bạn với chồng.
Tải khoản giả Jessica Studebaker.
Âm mưu này thành công ngoài sức tưởng tượng. David nhanh chóng rơi vào bẫy. Anh này còn gửi e-mail cho cô bồ không có thật kia để bàn về kế hoạch bỏ trốn cùng cô và các con.
David cũng nhắn tin trên Facebook rằng: "Anh có cài thiết bị định vị GPS trên xe tải của mình nhưng đã gỡ nó đi, và giờ nó mới được lắp trên xe của vợ để ta có thể biết được cô ta đi đâu". David cũng nhắc đến chuyện sẽ tìm ai đó "chăm sóc" vợ mình.
Tin nhắn trên đã khiến David phải ra tòa và bị phạt vì tội cài thiết bị nghe lén trái phép.
Châu An
Hehe, chiêu này được áp dụng phổ biến hẳn nhiều chàng sập bẩy. NG tui cũng từng bị gài đấy chứ, hên vì mình"chân thật" chớ hông có chân giả, thế là nàng tẻng tò!!!
Hôm nay quá mệt sau một chiều Chủ Nhật đốn cây, một ngày thứ Hai chăm vườn cây, o bế hồ cá kiểng; lại thêm một chiều thứ Ba mỏi nhừ hai chân do "Dậm giặc" toàn bộ thảm trong nhà(Tui nói rỏ là Dậm Giặt nghen :)) bà con). Không đi thăm bè bạn Silver Spring được, thôi thì tranh thủ đi nạp cái sec vào bank rồi đi chợ Lotte mua mớ thực phẩm... Chắc khỏi chú thích, cứ coi cảnh và giá của hàng hoá.(Chụp bằng cell phone dỏm, chất lượng ảnh xấu lém áh) Nó nè...Tấm ảnh cuối là hàng khuyến mại, hông có giá... Chỉ là nửa chai vodka pha một Hennessy rồi"nữa hồn thương đau" hồi thứ tư tuần trước(Hôm nay đi chợ Lotte lại thấy ông anh cột chèo trong ảnh, phải tránh đi kẻo lại bê trể việc nhà, hihi). Lo mần cái entry ni mà bị em út réo chụp ảnh net book của Mi, đang mần lun á nha :))
Tàu Bình Minh 02 đã ra khơi hôm Chủ nhật ngày 5/6, tiếp tục công tác sau khi được tu dưỡng bảo trì sau vụ tàu hải giám Trung Quốc phá hoại thiết bị thăm dò ngày 26/5
(NG: Nhưng chúng nó vừa lên tiếng chối bai bải là trung cộng không hề làm việc hạ tiện ấy đấy!)
Truyền thông nhà nước Trung Quốc đang cáo buộc Việt Nam ngày càng tỏ ra quyết liệt và táo bạo hơn bởi có sự ủng hộ từ Hoa Kỳ. Lời cáo buộc này được đưa ra sau khi giới hữu trách Việt Nam khẳng định giữ vững lập trường trong vụ tranh chấp lãnh hải ở Biển Đông và quyết định tiếp tục cho tàu Bình Minh 02 của Tập đoàn Dầu khí Quốc gia ra khơi, cộng với cuộc biểu tình hiếm hoi của hàng trăm người ở Việt Nam hôm cuối tuần qua nhằm phản đối những hành động của Trung Quốc mà họ gọi là xâm phạm chủ quyền của Việt Nam. Tờ báo có tên Văn Hối, một tờ báo của chính phủ Trung Quốc có trụ sở ở Hong Kong, nói rằng Việt Nam đã được Hoa Kỳ khuyến khích để hành động 'một cách táo bạo hơn'.
Bài báo trích lời ông Bành Quang Khiêm, một chuyên gia quân sự của Trung Quốc, nói rằng Hà Nội không nên tiếp tục khiêu khích Trung Quốc và cảnh báo rằng Washington sẽ bỏ rơi Việt Nam nếu lợi ích của họ bị ảnh hưởng.
Bài báo cũng nói rằng Việt Nam nên nhớ câu nói 'Một đứa trẻ không vâng lời sẽ bị đánh đòn'. (Lời bàn:Tổ mẹ nó chớ! Mới hăm tát vở mặt Việt Nam, giờ lại nói tới câu này. Quân "Háng" gian nó hùng hổ thế, cái loài "bành háng đại trướng"?) Trong khi đó, cũng liên quan tới những vụ tranh chấp mới nhất ở Biển Đông, Ngoại trưởng Philippines Albert del Rosario tuyên bố rằng Trung Quốc đã 'vi phạm thô bạo' thỏa thuận năm 2002 với các nước láng giềng Đông Nam Á bằng việc đưa đưa vật liệu xây dựng tới các vỉa đá gần Philippines .
Ông Del Rosario phát biểu trong một bài bình luận được đăng tải hôm thứ Ba trên báo Philippine Star rằng hành động của Trung Quốc là thách thức nghiêm trọng nhất đối với chủ quyền của Philippine ở Biển Nam Trung Hoa kể từ năm 1995 khi Bắc Kinh chiếm khu vực mà Manila tuyên bố thuộc chủ quyền này.
Mặt khác, hãng tin Reuters trích lời Bộ trưởng Quốc phòng Philippines nói rằng sự hiện diện quân sự của Hoa Kỳ ở Biển Nam Trung Hoa mà Việt Nam gọi là Biển Ðông có thể giúp bảo vệ quyền lợi của các nước nhỏ hơn.
Ông Voltaire Gazmin nói rằng Hoa Kỳ có lợi ích từ sự ổn định, an ninh và tự do của đường hàng hải lớn thứ nhì thế giới này. Phát biểu với các phóng viên, ông Gazmin nói rằng 'sự hiện diện của Hoa Kỳ sẽ ngăn cản bất cứ hành động bất hợp pháp nào ở Biển Nam Trung Hoa'. Lời NG: Này bọn tàu cộng, trái đất này không phải của riêng chúng mày nhé! Không phải chính phủ nước nào cũng ăn bả thuốc lú từ bọn bây đâu. Hôm 6/6, Bộ trưởng Quốc phòng Lương Quang Liệt của Trung Quốc khẳng định Trung Quốc giữ vững cam kết duy trì hòa bình và ổn định tại Biển Nam Trung Hoa và các kênh liên lạc giao tiếp với các nước Đông Nam Á có tranh chấp chủ quyền ở khu vực này vẫn không có gì trở ngại.
Ông Lương Quang Liệt nhấn mạnh Bắc Kinh không theo đuổi mục tiêu mà ông gọi là quyền bá chủ và không bao giờ đe dọa bất kỳ quốc gia nào.
Tuy nhiên, khi được hỏi liệu ông có tin là Trung Quốc chân thành trong tuyên bố của mình hay không, Bộ trưởng Quốc phòng Philippines nói rằng 'tương lai sẽ trả lời cho chúng ta biết rằng liệu Trung Quốc có cam kết với những gì họ nói với thế giới hay không và liệu họ có theo đuổi giải pháp hòa bình cho các tranh chấp hay không'.
Ông Gazmin cũng nói rằng Trung Quốc sẽ 'mất mặt' trước cộng đồng quốc tế nếu họ không giữ lời hứa.
Từ tuần này NG sẽ ốp 2 ngày/tuần,tạm thời là thứ Hai với thứ Tư. Ốp kiểu này kẹt quá vì hai ngày nghỉ liền nhau thì làm được nhiều việc hơn... Sau gần hai đêm trắng theo dỏi thời sự bên nhà, sáng nay NG nướng được một giấc đến mười một giờ trưa thiệt đã! Lẽ ra theo dự kiến sẽ ngồi bus&metro thăm bè bạn tiệm cũ, nhưng chiều hôm qua lo chặt cây xén cành dọn dẹp cho bà cụ già neo đơn ở gần nhà mệt lử, phồng cả tay rồi sáng nay bước xuống nhà thấy cả núi công việc! Thôi thì tranh thủ xử lý trước đã... Đồ giặt sấy từ khuya hôm qua,chỉ mang lên xếp; xong! Dọn dẹp vườn rau và chuyển chậu cho mớ ớt,may mà ớt năm ngoái trữ đông đến giờ còn nhóc hết, hổng thôi hao tiền cho món ấy vì năm nay trở trời, cây mọc còi cọc hoặc chết ráo :((. Mang nệm salon ra phơi phóng, đập bụi sau suốt mùa đông chỉ có thể hút bụi tại chổ. Rã đông thực phẩm lo thức ăn cho những ngày kế tiếp... Vừa tạm xong cả đã sáu giờ chiều. Giờ chuẩn bị rửa mớ cát để trang trí hồ cá kiểng của chủ nhà... một nữa ngày thật dài và mệt lử! Ngày ốp của NG vậy đó... Thứ Tư còn giặt thảm, hút bụi, lau nhà nhưng sẽ tranh thủ đi thăm bè bạn, nhớ quá! Tuần vừa qua thất thu mà vui, vui vì mẹ con nó đã tốt nghiệp hết rồi. Từ tuần này thu nhập sẽ thấp đi do chỉ làm có năm ngày, nhưng như vậy cũng OK rồi... Niềm vui từ những thông tin bên nhà sẽ còn ấm lòng NG nhiều ngày sắp tới... NG yêu các bạn, những người ở lại :-)).
Nhân đọc thông tin trên các tờ báo lề... ba phải về"Tụ tập hổng phải biểu tình", mới hay ra những thông tấn nước ngoài và các thế lực thù địch nó ghét đảng&nhà nước yêu dấu của Việt Nam sao đâu á. Thử post lại vài thông tin từ bên ngoài xem nè: Một: Tin từ Người Việt Online
Biểu tình chống Trung Quốc ở Việt Nam
Phương Ngạn/Người Việt
VIỆT NAM - Biểu tình là một khái niệm rất quen thuộc ở những nước dân chủ, nhưng ở Việt Nam (kể từ sau năm 1975 ở miền Nam và hầu như kể từ thời phong kiến đến giờ ở miền Bắc) thì đó là một khái niệm ít ai dám nhắc đến, thậm chí người ta tránh nhắc đến.
Hai chữ này như một thứ tai ương cho những ai dính líu đến nó.
Một thanh niên giơ biểu ngữ “Công lý và hòa bình trên biển Ðông” trong cuộc biểu tình ở Sài Gòn. (Hình: Dung Dang)
Với nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam, chuyện biểu tình đòi tự do dân chủ là chuyện tuyệt đối cấm kỵ, không những thế mà chuyện biểu tình kêu gọi lòng yêu nước của cộng đồng để chống lại sự bành trướng của Trung Quốc cũng bị dập tắt, hầu như tuyệt đối là vậy.
Chính vì lẽ này, cuộc biểu tình sáng ngày 5 tháng 6 năm 2011 tại Sài Gòn và Hà Nội đóng vai trò một sự kiện lớn, một cuộc cách mạng lớn của người dân Việt Nam.
Vì sao gọi cuộc biểu tình ở Sài Gòn và Hà Nội là sự kiện lớn? Và mang tính chất cuộc cách mạng lớn của người dân Việt Nam?
Ở Hà Nội, số lượng người tham gia biểu tình không đông, theo con số ước lượng thì chưa đến 1,000 người. Và cuộc biểu tình không đạt được những yêu cầu mà người tham gia đã dự đoán.
Ðoàn biểu tình Hà Nội bị chặn ngay từ đầu, sáng sớm các tuyến đường vào Ðại Sứ Quán Trung Quốc ở Hà Nội đã bị phong tỏa bằng barrie, công an, dân phòng và (có thể có cả) chó nghiệp vụ.
Ðoàn người bị công an, cảnh sát 113, bộ đội đặc công đẩy dần ra phía Ðông công viên Lê-Nin... Rồi sau đó bị phân hóa ra các con đường, phân tán đội ngũ, dẫn đến giải tán.
Trong lúc này, ở Sài Gòn, đoàn biểu tình đã lên đến ba, bốn ngàn người. Lực lượng cảnh sát cơ động 113, công an giao thông, quân đội có mặt nhưng không thể ngăn cản đoàn biểu tình tiến về phía Lãnh Sự Quán Trung Quốc.
Barrie là giải pháp của chính quyền lựa chọn để hạn chế số người mới tham gia vào đoàn biểu tình (lúc này người ở trong có thể ra nhưng người bên ngoài không được đi vào khu vực đoàn biểu tình).
Thay vì tụ tập thành đám đông để tiến về trung tâm, đoàn biểu tình ở Sài Gòn đã chọn cách đi bộ, nhóm dần thành số đông nhưng không dừng tại chỗ. Nói cách khác là họ đã dùng thành công “hiệu ứng giao thông” để qua mặt công an. Trong tình huống này, nếu công an có biết thì cũng không có cớ để bắt bớ, sách nhiễu được họ bởi họ không “tụm năm tụm ba.”
Chừng 10 giờ sáng, chính quyền buộc phải bắc một chiếc loa to trước đoàn biểu tình để đưa người đại diện ra thương thuyết. Lúc này, người đại diện gồm các cụ người cao tuổi của thành phố Sài Gòn, một vài cán bộ ngành công an và sĩ quan ngành hải quân đứng ra thuyết trình, yêu cầu đoàn biểu tình đừng gây bạo động...
Phía đoàn biểu tình đã cướp diễn đàn và hô to khẩu hiệu bằng chính chiếc loa của chính quyền.
Cuộc biểu tình tại Sài Gòn diễn ra khá ôn hòa, mặc dù trước đó đã có một số người bị răn đe, cảnh báo không được phép tham gia biểu tình như trường hợp Bùi Chát, các blogger cổ xúy dân chủ, nhân quyền... Và thậm chí có người bị bắt giam như blogger Mẹ Nấm, Người Buôn Gió...
Ðoàn người biểu tình trên đường phố Sài Gòn. (Hình: Ngô Lực)
Thử rút tỉa vài kinh nghiệm
Qua lần biểu tình này, nếu phân tích và đưa ra các tiêu chí về số lượng, qui mô, mức độ và tầm cỡ, có thể nói rằng phía Nam thành công hơn phía Bắc rất nhiều về mọi phương diện.
Về mặt số lượng người tham gia, phía Nam đông gấp nhiều lần phía Bắc bởi do một phần họ đã chọn phương pháp không dừng và tụ tập thành nhóm. Hơn nữa, họ đi từ ngoại vi đến trung tâm, nghĩa là họ có từng nhóm nhỏ tản bộ trên các con đường, sau đó đi dần về một phía và cộng hưởng, tuần hành về nơi tập trung.
Ở phía Nam, thành phần trí thức tham gia biểu tình khá đông. Dù sao đi nữa, họ cũng là những người có khả năng thu hút được những thành phần khác một cách mạnh mẽ nhất.
Lực lượng trẻ, gồm sinh viên các trường đại học là một lực lượng năng động và quả cảm, một khi có sự tham gia của họ thì mọi chuyện trở nên hanh thông và có sức sống hơn. Phía Nam đã thành công nhờ vào điều này rất lớn.
Và hơn hết, mỗi người tham gia biểu tình phải là một nhà tổ chức cho chính bản thân mình và cho cục diện chung. Chỉ có vậy thì bầu không khí mới sinh động, tạo ra những tương tác trí tuệ để đi đến một cộng hưởng cho toàn cục.
Chính yếu tố này sẽ giúp đoàn biểu tình thu hút được người đi đường và tạo được sự ủng hộ ngẫu nhiên rất lớn bởi mối tương tác giữa từng thành viên tham gia biểu tình với bất kỳ người nào họ gặp. Họ tự tin và không bị phụ thuộc vào người đầu lĩnh cũng như không bị chao đảo theo tâm lý đám đông.
Cuộc biểu tình nói lên điều gì?
Sự đông đảo, hùng hậu về lực lượng của đoàn biểu tình ở Sài Gòn cho thấy rằng tinh thần dân chủ, yêu tổ quốc và không sợ đụng chạm với công an, quyết tâm nói lên tiếng nói của một công dân yêu nước ở họ rất cao.
Ðiều đó không có nghĩa rằng người Hà Nội (nói riêng) và miền Bắc (nói chung) không yêu nước. Nhưng họ có một thiệt thòi dễ nhận biết nhất là từ bờ Bắc vĩ tuyến 17 trở ra không có được một kinh nghiệm sống trong thể chế chính trị như người miền Nam từ Ðệ Nhất Cộng Hòa cho đến 30 tháng 4, 1975. Ðiều này có liên quan mật thiết đến thái độ ủng hộ hay bỏ lơ trước những lời kêu gọi biểu tình.
Trừ những trí thức phía Bắc cập nhật thông tin rộng, vượt ra ngoài sự tuyên truyền của nhà nước. Nói cách khác là trừ những người dân và trí thức yêu nước, thức thời.
Và kinh nghiệm biểu tình của người miền Bắc cũng không có nhiều bằng người miền Nam do chính bởi nguyên nhân vừa nêu trên, thậm chí, ngoài những người dân, trí thức thức thời, dường như khái niệm biểu tình còn quá xa lạ đối với họ.
Và trong chừng mực nào đó, dường như chính quyền phía Nam cũng có cách nhìn đồng thuận với những người biểu tình yêu nước, chống Trung Quốc hơn là chính quyền phía Bắc. Bằng chứng là họ chịu đối thoại và không dồn ép người biểu tình vào con đường sợ hãi bạo lực, họ đã chịu giữ không khí ôn hòa. Trong khi đó, phía Bắc dùng cả lực lượng đặc công để trấn áp người biểu tình.
Biểu tình, khái niệm ấy còn tương đối xa lạ với người Việt Nam - một dân tộc đi từ phong kiến sang toàn trị, từ phép tuân thủ của độc tôn sang phép tuân thủ của độc tài. Cả hai loại hình tuân thủ ấy đều không cho con người khai sáng được ý thức dân chủ, không cho con người đủ tự tin để thấy rằng việc mình tập hợp một lực lượng kêu gọi lòng yêu nước, đòi hỏi những quyền lợi chính đáng của mình là hợp hiến, hợp lẽ con người.
Chính vì vậy mà mọi cuộc biểu tình đều rơi vào nguy cơ khủng hoảng an ninh cá nhân người tham gia biểu tình (từ an ninh tâm lý cho đến an ninh thân thể, tài sản...). Ý thức biểu tình có thể bị triệt tiêu bất kỳ giờ phút nào cho dù động cơ là chính đáng, yêu nước.
Nhưng dù sao chăng nữa thì cuộc biểu tình với qui mô lớn, quyết tâm cao và số lượng đông đúc, tư thế hùng hậu của ngày hôm nay cũng cho thấy rằng người Việt Nam đang bước vào một cuộc cách mạng mới, tự tin, bất bạo động và yêu chuộng hòa bình, yêu quê hương, đất nước, quyết giữ sự toàn vẹn lãnh thổ, yêu sáng tạo và yêu dân chủ, nhân quyền. Âu đó cũng là tố chất vốn từng có lúc bị ngủ quên của người Việt!
Có thể gọi ngày hôm nay là một ngày cách mạng lớn ở Việt Nam.
Hàng trăm người biểu tình chống Trung Quốc tại Việt Nam
Chủ nhật, 05 tháng 6 2011
Hình: AP
Người dân Việt Nam biểu tình chống trước Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội, Việt Nam, ngày 5 tháng 6, 2011
Hàng trăm người biểu tình hôm nay tập trung trước tòa đại sứ Trung Quốc ở Hà Nội, yêu cầu Trung Quốc tránh xa các vùng biển mà Việt Nam tuyên bố chủ quyền.
Công an đã để cho đám đông, đa số là giới trẻ, biểu tình ôn hòa một lúc trước khi giải tán họ.
Một thanh niên tham gia cuộc biểu tình ở Hà Nội ngày 5/6 cho đài VOA Việt Ngữ biết thêm chi tiết:
“Khoảng 8 giờ sáng, rất đông sinh viên và bà con tập trung trước khu vực vườn hoa đối diện đại sứ quán Trung Quốc. Lực lượng an ninh cũng rất đông, khoảng 400, 500 người, cũng tương đương với số người biểu tình. Chừng 8:30, lực lượng an ninh bắt đầu ép người biểu tình đi ra khỏi vườn hoa, và họ cứ ép dần dần. Đoàn biểu tình lúc đó tách ra thành những nhóm nhỏ. Một nhóm rất lớn đi về phía bờ hồ. Một số vẫn đứng lại rải rác. Sau đó, mọi người tập trung tới chỗ một nhóm sinh viên cầm băng-rôn lớn. Năm mười phút sau, lực lượng cơ động lại ra, ép bà con đi. Thế là chúng tôi tuần hành dọc theo đường Trần Phú hướng về phía đường Tràng Thi. Trên đường đi, mọi người cứ tham gia và đoàn tuần hành lớn dần lên tới hàng trăm người, đi rất lâu. Khi đi tuần hành như thế, chúng tôi không thấy có người bị bắt giữ. Công an có chặn đường, bảo là đường này không đi được, thì chúng tôi lại rẽ vào các đường nhỏ chúng tôi đi. Khi đoàn chúng tôi gặp đoàn tuần hành từ bờ hồ đi lại, chúng tôi cùng nhập chung quay trở lại phía đại sứ quán Trung Quốc. Đến 11:15 mọi người dần dần giải tán. Tôi không thấy có vụ việc nào đáng tiếc xảy ra.”
Trong khi đó, nhiều người trẻ tại miền Nam cũng tập trung trước lãnh sự quán Trung Quốc ở Sài Gòn để khẳng định tuyên bố Trường Sa-Hoàng Sa là của Việt Nam. Một bạn trẻ có mặt trong đoàn biểu tình thuật lại với Ban Việt Ngữ đài VOA:
“Đầu tiên có một nhóm vô được trước lãnh sự quán thì bị cô lập. Một nhóm khác vô được tới gần lãnh sự quán bị đẩy ra thì quay ra tuần hành. Chúng tôi tuần hành qua đường Pasteur, nhà thờ Đức Bà, chợ Bến Thành, công viên Tao Đàn, và vòng ngược lại lãnh sự quán Trung Quốc. Đoàn này đi cả ngàn người. Những người xung quanh khu vực bị phong tỏa, đứng ở ngoài, cũng rất đông. Còn nhóm chính đứng trước lãnh sự quán khoảng 300 người. Lực lượng an ninh rất nhiều. Không xảy ra chuyện đáng tiếc, an ninh chỉ có ngăn cản không cho chúng tôi băng qua những hàng rào thôi, chứ không có sự việc gây hấn với người biểu tình. Tới khoảng 12 giờ trưa, mọi người bắt đầu tan hàng, nhưng nhóm tuần hành vẫn đi tiếp. Nói chung không khí rất sôi động. Những người đi đường nhìn thấy, họ cũng rất phấn khởi. Có nhiều người chảy nước mắt vì những hành động bày tỏ lòng yêu nước của thanh niên Việt Nam.”
Cuộc biểu tình hiếm hoi ở Việt Nam diễn ra sau khi giới hữu trách Việt Nam tố cáo một tàu hải giám Trung Quốc cố ý cắt dây cáp thăm dò của tàu dầu khí thuộc Tập đoàn dầu khí Quốc gia Việt Nam hồi tháng rồi khi con tàu đang tiến hành các cuộc khảo sát trong lãnh hải tranh chấp ở Biển Nam Trung Hoa mà Việt Nam gọi là Biển Ðông.
Các cuộc biểu tình này đáp lại lời kêu gọi của cư dân mạng được loan truyền rộng rãi trên các trang mạng xã hội như Facebook, tin nhắn điện thoại, và nhật ký điện tử.
Và còn nhiều, rất nhiều hảng thông tấn&đài báo quốc tế khác đều mô tả sự kiện xuống đường của nhân dân Việt Nam trước ĐẠI XÚ QUÁN và LẢNH XÚ UẾ trung cộng là BIỂU TÌNH mới hay đảng&nhà nước Việt Nam sao mà chịu đựng quá nhiều "thế lực phản động&thù nghịch" khắp thế giới. Tội nghiệp!!!
Nhân đọc thông tin trên các tờ báo lề... ba phải về"Tụ tập hổng phải biểu tình", mới hay ra những thông tấn nước ngoài và các thế lực thù địch nó ghét đảng&nhà nước yêu dấu của Việt Nam sao đâu á. Thử post lại vài thông tin từ bên ngoài xem nè: Một: Tin từ Người Việt Online
Biểu tình chống Trung Quốc ở Việt Nam
Phương Ngạn/Người Việt
VIỆT NAM - Biểu tình là một khái niệm rất quen thuộc ở những nước dân chủ, nhưng ở Việt Nam (kể từ sau năm 1975 ở miền Nam và hầu như kể từ thời phong kiến đến giờ ở miền Bắc) thì đó là một khái niệm ít ai dám nhắc đến, thậm chí người ta tránh nhắc đến.
Hai chữ này như một thứ tai ương cho những ai dính líu đến nó.
Một thanh niên giơ biểu ngữ “Công lý và hòa bình trên biển Ðông” trong cuộc biểu tình ở Sài Gòn. (Hình: Dung Dang)
Với nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam, chuyện biểu tình đòi tự do dân chủ là chuyện tuyệt đối cấm kỵ, không những thế mà chuyện biểu tình kêu gọi lòng yêu nước của cộng đồng để chống lại sự bành trướng của Trung Quốc cũng bị dập tắt, hầu như tuyệt đối là vậy.
Chính vì lẽ này, cuộc biểu tình sáng ngày 5 tháng 6 năm 2011 tại Sài Gòn và Hà Nội đóng vai trò một sự kiện lớn, một cuộc cách mạng lớn của người dân Việt Nam.
Vì sao gọi cuộc biểu tình ở Sài Gòn và Hà Nội là sự kiện lớn? Và mang tính chất cuộc cách mạng lớn của người dân Việt Nam?
Ở Hà Nội, số lượng người tham gia biểu tình không đông, theo con số ước lượng thì chưa đến 1,000 người. Và cuộc biểu tình không đạt được những yêu cầu mà người tham gia đã dự đoán.
Ðoàn biểu tình Hà Nội bị chặn ngay từ đầu, sáng sớm các tuyến đường vào Ðại Sứ Quán Trung Quốc ở Hà Nội đã bị phong tỏa bằng barrie, công an, dân phòng và (có thể có cả) chó nghiệp vụ.
Ðoàn người bị công an, cảnh sát 113, bộ đội đặc công đẩy dần ra phía Ðông công viên Lê-Nin... Rồi sau đó bị phân hóa ra các con đường, phân tán đội ngũ, dẫn đến giải tán.
Trong lúc này, ở Sài Gòn, đoàn biểu tình đã lên đến ba, bốn ngàn người. Lực lượng cảnh sát cơ động 113, công an giao thông, quân đội có mặt nhưng không thể ngăn cản đoàn biểu tình tiến về phía Lãnh Sự Quán Trung Quốc.
Barrie là giải pháp của chính quyền lựa chọn để hạn chế số người mới tham gia vào đoàn biểu tình (lúc này người ở trong có thể ra nhưng người bên ngoài không được đi vào khu vực đoàn biểu tình).
Thay vì tụ tập thành đám đông để tiến về trung tâm, đoàn biểu tình ở Sài Gòn đã chọn cách đi bộ, nhóm dần thành số đông nhưng không dừng tại chỗ. Nói cách khác là họ đã dùng thành công “hiệu ứng giao thông” để qua mặt công an. Trong tình huống này, nếu công an có biết thì cũng không có cớ để bắt bớ, sách nhiễu được họ bởi họ không “tụm năm tụm ba.”
Chừng 10 giờ sáng, chính quyền buộc phải bắc một chiếc loa to trước đoàn biểu tình để đưa người đại diện ra thương thuyết. Lúc này, người đại diện gồm các cụ người cao tuổi của thành phố Sài Gòn, một vài cán bộ ngành công an và sĩ quan ngành hải quân đứng ra thuyết trình, yêu cầu đoàn biểu tình đừng gây bạo động...
Phía đoàn biểu tình đã cướp diễn đàn và hô to khẩu hiệu bằng chính chiếc loa của chính quyền.
Cuộc biểu tình tại Sài Gòn diễn ra khá ôn hòa, mặc dù trước đó đã có một số người bị răn đe, cảnh báo không được phép tham gia biểu tình như trường hợp Bùi Chát, các blogger cổ xúy dân chủ, nhân quyền... Và thậm chí có người bị bắt giam như blogger Mẹ Nấm, Người Buôn Gió...
Ðoàn người biểu tình trên đường phố Sài Gòn. (Hình: Ngô Lực)
Thử rút tỉa vài kinh nghiệm
Qua lần biểu tình này, nếu phân tích và đưa ra các tiêu chí về số lượng, qui mô, mức độ và tầm cỡ, có thể nói rằng phía Nam thành công hơn phía Bắc rất nhiều về mọi phương diện.
Về mặt số lượng người tham gia, phía Nam đông gấp nhiều lần phía Bắc bởi do một phần họ đã chọn phương pháp không dừng và tụ tập thành nhóm. Hơn nữa, họ đi từ ngoại vi đến trung tâm, nghĩa là họ có từng nhóm nhỏ tản bộ trên các con đường, sau đó đi dần về một phía và cộng hưởng, tuần hành về nơi tập trung.
Ở phía Nam, thành phần trí thức tham gia biểu tình khá đông. Dù sao đi nữa, họ cũng là những người có khả năng thu hút được những thành phần khác một cách mạnh mẽ nhất.
Lực lượng trẻ, gồm sinh viên các trường đại học là một lực lượng năng động và quả cảm, một khi có sự tham gia của họ thì mọi chuyện trở nên hanh thông và có sức sống hơn. Phía Nam đã thành công nhờ vào điều này rất lớn.
Và hơn hết, mỗi người tham gia biểu tình phải là một nhà tổ chức cho chính bản thân mình và cho cục diện chung. Chỉ có vậy thì bầu không khí mới sinh động, tạo ra những tương tác trí tuệ để đi đến một cộng hưởng cho toàn cục.
Chính yếu tố này sẽ giúp đoàn biểu tình thu hút được người đi đường và tạo được sự ủng hộ ngẫu nhiên rất lớn bởi mối tương tác giữa từng thành viên tham gia biểu tình với bất kỳ người nào họ gặp. Họ tự tin và không bị phụ thuộc vào người đầu lĩnh cũng như không bị chao đảo theo tâm lý đám đông.
Cuộc biểu tình nói lên điều gì?
Sự đông đảo, hùng hậu về lực lượng của đoàn biểu tình ở Sài Gòn cho thấy rằng tinh thần dân chủ, yêu tổ quốc và không sợ đụng chạm với công an, quyết tâm nói lên tiếng nói của một công dân yêu nước ở họ rất cao.
Ðiều đó không có nghĩa rằng người Hà Nội (nói riêng) và miền Bắc (nói chung) không yêu nước. Nhưng họ có một thiệt thòi dễ nhận biết nhất là từ bờ Bắc vĩ tuyến 17 trở ra không có được một kinh nghiệm sống trong thể chế chính trị như người miền Nam từ Ðệ Nhất Cộng Hòa cho đến 30 tháng 4, 1975. Ðiều này có liên quan mật thiết đến thái độ ủng hộ hay bỏ lơ trước những lời kêu gọi biểu tình.
Trừ những trí thức phía Bắc cập nhật thông tin rộng, vượt ra ngoài sự tuyên truyền của nhà nước. Nói cách khác là trừ những người dân và trí thức yêu nước, thức thời.
Và kinh nghiệm biểu tình của người miền Bắc cũng không có nhiều bằng người miền Nam do chính bởi nguyên nhân vừa nêu trên, thậm chí, ngoài những người dân, trí thức thức thời, dường như khái niệm biểu tình còn quá xa lạ đối với họ.
Và trong chừng mực nào đó, dường như chính quyền phía Nam cũng có cách nhìn đồng thuận với những người biểu tình yêu nước, chống Trung Quốc hơn là chính quyền phía Bắc. Bằng chứng là họ chịu đối thoại và không dồn ép người biểu tình vào con đường sợ hãi bạo lực, họ đã chịu giữ không khí ôn hòa. Trong khi đó, phía Bắc dùng cả lực lượng đặc công để trấn áp người biểu tình.
Biểu tình, khái niệm ấy còn tương đối xa lạ với người Việt Nam - một dân tộc đi từ phong kiến sang toàn trị, từ phép tuân thủ của độc tôn sang phép tuân thủ của độc tài. Cả hai loại hình tuân thủ ấy đều không cho con người khai sáng được ý thức dân chủ, không cho con người đủ tự tin để thấy rằng việc mình tập hợp một lực lượng kêu gọi lòng yêu nước, đòi hỏi những quyền lợi chính đáng của mình là hợp hiến, hợp lẽ con người.
Chính vì vậy mà mọi cuộc biểu tình đều rơi vào nguy cơ khủng hoảng an ninh cá nhân người tham gia biểu tình (từ an ninh tâm lý cho đến an ninh thân thể, tài sản...). Ý thức biểu tình có thể bị triệt tiêu bất kỳ giờ phút nào cho dù động cơ là chính đáng, yêu nước.
Nhưng dù sao chăng nữa thì cuộc biểu tình với qui mô lớn, quyết tâm cao và số lượng đông đúc, tư thế hùng hậu của ngày hôm nay cũng cho thấy rằng người Việt Nam đang bước vào một cuộc cách mạng mới, tự tin, bất bạo động và yêu chuộng hòa bình, yêu quê hương, đất nước, quyết giữ sự toàn vẹn lãnh thổ, yêu sáng tạo và yêu dân chủ, nhân quyền. Âu đó cũng là tố chất vốn từng có lúc bị ngủ quên của người Việt!
Có thể gọi ngày hôm nay là một ngày cách mạng lớn ở Việt Nam.
Hàng trăm người biểu tình chống Trung Quốc tại Việt Nam
Chủ nhật, 05 tháng 6 2011
Hình: AP
Người dân Việt Nam biểu tình chống trước Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội, Việt Nam, ngày 5 tháng 6, 2011
Hàng trăm người biểu tình hôm nay tập trung trước tòa đại sứ Trung Quốc ở Hà Nội, yêu cầu Trung Quốc tránh xa các vùng biển mà Việt Nam tuyên bố chủ quyền.
Công an đã để cho đám đông, đa số là giới trẻ, biểu tình ôn hòa một lúc trước khi giải tán họ.
Một thanh niên tham gia cuộc biểu tình ở Hà Nội ngày 5/6 cho đài VOA Việt Ngữ biết thêm chi tiết:
“Khoảng 8 giờ sáng, rất đông sinh viên và bà con tập trung trước khu vực vườn hoa đối diện đại sứ quán Trung Quốc. Lực lượng an ninh cũng rất đông, khoảng 400, 500 người, cũng tương đương với số người biểu tình. Chừng 8:30, lực lượng an ninh bắt đầu ép người biểu tình đi ra khỏi vườn hoa, và họ cứ ép dần dần. Đoàn biểu tình lúc đó tách ra thành những nhóm nhỏ. Một nhóm rất lớn đi về phía bờ hồ. Một số vẫn đứng lại rải rác. Sau đó, mọi người tập trung tới chỗ một nhóm sinh viên cầm băng-rôn lớn. Năm mười phút sau, lực lượng cơ động lại ra, ép bà con đi. Thế là chúng tôi tuần hành dọc theo đường Trần Phú hướng về phía đường Tràng Thi. Trên đường đi, mọi người cứ tham gia và đoàn tuần hành lớn dần lên tới hàng trăm người, đi rất lâu. Khi đi tuần hành như thế, chúng tôi không thấy có người bị bắt giữ. Công an có chặn đường, bảo là đường này không đi được, thì chúng tôi lại rẽ vào các đường nhỏ chúng tôi đi. Khi đoàn chúng tôi gặp đoàn tuần hành từ bờ hồ đi lại, chúng tôi cùng nhập chung quay trở lại phía đại sứ quán Trung Quốc. Đến 11:15 mọi người dần dần giải tán. Tôi không thấy có vụ việc nào đáng tiếc xảy ra.”
Trong khi đó, nhiều người trẻ tại miền Nam cũng tập trung trước lãnh sự quán Trung Quốc ở Sài Gòn để khẳng định tuyên bố Trường Sa-Hoàng Sa là của Việt Nam. Một bạn trẻ có mặt trong đoàn biểu tình thuật lại với Ban Việt Ngữ đài VOA:
“Đầu tiên có một nhóm vô được trước lãnh sự quán thì bị cô lập. Một nhóm khác vô được tới gần lãnh sự quán bị đẩy ra thì quay ra tuần hành. Chúng tôi tuần hành qua đường Pasteur, nhà thờ Đức Bà, chợ Bến Thành, công viên Tao Đàn, và vòng ngược lại lãnh sự quán Trung Quốc. Đoàn này đi cả ngàn người. Những người xung quanh khu vực bị phong tỏa, đứng ở ngoài, cũng rất đông. Còn nhóm chính đứng trước lãnh sự quán khoảng 300 người. Lực lượng an ninh rất nhiều. Không xảy ra chuyện đáng tiếc, an ninh chỉ có ngăn cản không cho chúng tôi băng qua những hàng rào thôi, chứ không có sự việc gây hấn với người biểu tình. Tới khoảng 12 giờ trưa, mọi người bắt đầu tan hàng, nhưng nhóm tuần hành vẫn đi tiếp. Nói chung không khí rất sôi động. Những người đi đường nhìn thấy, họ cũng rất phấn khởi. Có nhiều người chảy nước mắt vì những hành động bày tỏ lòng yêu nước của thanh niên Việt Nam.”
Cuộc biểu tình hiếm hoi ở Việt Nam diễn ra sau khi giới hữu trách Việt Nam tố cáo một tàu hải giám Trung Quốc cố ý cắt dây cáp thăm dò của tàu dầu khí thuộc Tập đoàn dầu khí Quốc gia Việt Nam hồi tháng rồi khi con tàu đang tiến hành các cuộc khảo sát trong lãnh hải tranh chấp ở Biển Nam Trung Hoa mà Việt Nam gọi là Biển Ðông.
Các cuộc biểu tình này đáp lại lời kêu gọi của cư dân mạng được loan truyền rộng rãi trên các trang mạng xã hội như Facebook, tin nhắn điện thoại, và nhật ký điện tử.
Và còn nhiều, rất nhiều hảng thông tấn&đài báo quốc tế khác đều mô tả sự kiện xuống đường của nhân dân Việt Nam trước ĐẠI XÚ QUÁN và LẢNH XÚ UẾ trung cộng là BIỂU TÌNH mới hay đảng&nhà nước Việt Nam sao mà chịu đựng quá nhiều "thế lực phản động&thù nghịch" khắp thế giới. Tội nghiệp!!!
Hôm nay đọc tin về biểu tình trên các báo lề phải, muốn chửi thề quá! Có nên phong tặng cho những tờ báo này là báo"Ba Phải" hông ta? Thôi thì thay vì chửi mình ên, NG tui mời các bạn xem entry ni rinh từ blog nhỏ em ĐatKhach về. Nào, ta cùng chửi!!!
Làm sao biết nó chửi mình???
Hôm nay nhận đuợc cái nì hay hay... chia sẻ với cả nhà, để cả nhà biết nó đang chửi mình, để mà mình còn biết đuờng mà chửi lại hahahaha
GAY ...GO
Kiểu này quả thật là gay Mỗi nước một cách...có ngày bỏ bu Học chửi cũng lắm công phu Thái Lan gặp Mỹ thì bù...hết trơn. Xứ Mỹ ngón cái: num one Ở Thái thì xếp vào hàng num ten! Hai ngón xoán lại của mình (V.N) Ở Mỹ lại được cảm tình... biết bao! Mỹ -Tây cũng ngược ngạo nhau O tròn tốt củ ngờ nào xấu dây! Mỹ thì đồng nghĩa Ô Cây (OK) Nhưng mà ở xứ thằngTây lại phiền! Vic-to (V): chiến thắng trận tiền Xứ Anh xứ Úc đầu tiên đã xài Chấm dứt thế chiến thứ hai Churchill ra dấu khi ngài loan tin! Người hùng thắng Trục quang vinh Dấu hiệu hai ngón tay hình chữ V Sao giờ trở quẻ thế ni? V sau,V trước... có gì khác nhau? Cũng là trên, dưới. cạn, sâu... Chỉ chừng đó kiểu... điên đầu huống chi. Dấu hiệu của xứ Turkey Hình thành nắm đấm khác gì tây-kun! Lòi ra lóng cái kinh hồn Trông như cái lưỡi của con ...ngọc thiềm ! Chàng Phi dấu hiệu chẳng hiền Ngón nhất dương chỉ kinh thiên Tây,Tà! Hy Lạp năm ngón xòe ra Như là lòng mẹ bao la biển trời! Brasil tay đấm miệng cười Nhìn qua cũng biết là người mát dây Tránh voi chẳng xấu chi ai Khi hắn ra dấu...tránh dài là yên! Ý thì hai ngón chỉ thiên Ngón út,ngón trỏ...như thuyền sóng đôi Vậy là hãy "lỉnh" cho rồi Mafia nó đến, mất toi mề gà! Nhìn kỷ anh Mỹ nhà ta Dơ ngón tay giữa thật là kỳ khôi Mang danh "Mỹ-Đẹp" uổng lời Nhưng mà cư xử như người thất phu Chẳng là đáng tiếc lắm ru!!! * Có phạt thì phạt chàng Lê Tôi đây chỉ đứng bên lề nói dô Bà con nếu có tò mò Nhìn qua một bận nhớ cho nằm lòng Học để biết,biết để dùng Ra đường nó chửi,mình không thể... cười!