Thứ Ba, 24 tháng 1, 2012

“Xông đất” nhà chị Lành vé số "chê" tiền tỉ


"Tết này, tôi mua 2,5 tấn gạo phát không cho người nghèo trong xóm. Còn về phần mình, tôi sẽ về Bến Lức tiếp tục... bán vé số”, chị Lành tâm sự như vậy vào ngày đầu năm mới.

Cơ may trúng vé số giải đặc biệt và được người mua 10 tờ vé số của mình trúng giải cho thêm một tờ, chị Phạm Thị Lành (29 tuổi) đã về quê xây cho gia đình một ngôi nhà khang trang. Đầu năm phóng viên đã xông đất nhà mới của chị Lành, người bán vé số đã làm ấm lòng mọi người về câu chuyện biết giữ chữ “tín” và không tham lam của chị.

Niềm vui trên gương mặt mẹ con chị Lành

Có lúc túng quẫn quá, chị đã định... tự tử

Vượt hàng trăm cây số và qua nhiều chuyến đò ngang chúng tôi tìm về quê “xông đất” ngôi nhà mới của chị Phạm Thị Lành (ấp Long Hữu, xã Long Khánh A, huyện Hồng Ngự, tỉnh Đồng Tháp). Ngôi nhà xây được từ tiền trúng vé số này khá rộng, diện tích khoảng 80 m2 gồm một phòng khách, 2 phòng ngủ, 1 gian bếp được lót gạch men rất sang trọng. Tổng số tiền mua đất và cất nhà gần 500 triệu đồng. 

Chị Lành xúc động kể: “Mấy chục năm nay, gia đình chúng tôi toàn đi ở trọ, mong muốn có một căn nhà che mưa, che nắng chỉ là mong muốn xa vời. Nhưng giờ điều ấy đã thành hiện thực”. 

Có được ngôi nhà ấm cúng như ngày hôm nay, cả gia đình chị Lành sẽ hẳn không bao giờ quên những ngày tháng khốn khó. Nơi chị sinh ra và lớn lên là một vùng quê nghèo, phần lớn những người dân nghèo nơi đây đều phải rời bỏ nơi chôn nhau cắt rốn của mình để tha hương cầu thực nơi xứ người.

Gia đình có 7 anh chị em, cũng như bao nhiêu gia đình khác, ở tuổi 17, cô con gái thứ 6 đã phải chịu cảnh xa quê để lên Sài Gòn làm thuê kiếm sống. Những năm sau đó, cả gia đình chị có đến gần chục người cũng dắt díu nhau về thị trấn Bến Lức (tỉnh Long An) để mưu sinh bằng nghề bán vé số dạo. Một thời gian sau, gia đình chị lại lâm vào cảnh khốn cùng vì người anh thứ ba qua đời và người anh thứ tư bị tâm thần. Sau  sự cố này, bà Phạm Thị Thèm, mẹ chị phải dắt 7 đứa cháu về quê sinh sống.

Chị Lành vẫn ở lại Bến Lức tiếp tục với nghề bán vé số dạo để gửi tiền về giúp mẹ nuôi đàn cháu. Chính vì lí do này mà vốn liếng của chị Lành cứ ngày một thâm dần và nợ cứ chồng thêm nợ. Chị nghẹn ngào: “Một ngày bán 200-300 tờ vé số nhưng bán thiếu hơn phân nửa, có người đòi hoài họ không trả nên tôi ngày càng lâm vào cảnh nợ nần”. 

Trong khi đó, bà Thèm ở quê nhà cũng phải vắt cạn sức để đi kiếm từng cọng lá gòn đem về phơi cân kí bán đổi gạo nuôi cháu. Riêng ông Phạm Văn Chưa (cha chị Lành), không đủ sức đi làm thuê nên cũng lên Bến Lức theo con gái bán vé số. Cái nghèo vẫn đeo bám dai dẳng gia đình này qua năm tháng.

Bà Thèm thở dài: “Tôi cùng 7 đứa cháu ở nhờ nhà người con thứ 5 đã hơn một năm nay. Tối nhìn tụi nhỏ nằm chen nhau ngủ chật chội, tôi xót lắm. Nhưng giờ có nhà mới rộng, thoáng, tụi nhỏ có thể chạy nhảy, vui đùa thỏa thích”.

Nghèo cho sạch, rách cho thơm

Nhờ tính tình thật thà, chị Lành nhận được sự đồng cảm và sẻ chia của những người cùng cảnh ngộ. Trong đó, anh Đỗ Ngọc Tuấn, một người chạy xe ba gác ở Bến Lức, đã hết lòng giúp đỡ, nhất là những lúc chị bán vé số ế ẩm.

“Không phải chuyện mới đây, suốt hơn 6 năm kể từ ngày gia đình của cô Lành chuyển về đây sinh sống, lúc nào có vé số ế là cô ấy gọi điện nhờ tôi mua giúp. Có tiền thì trả liền, không có thì cứ để đó. Là lao động nghèo nên giúp nhau được cái gì thì mình cứ giúp”, anh Tuấn chia sẻ. 
 
Ngày 15/11/2011 vừa qua, lại thêm một ngày chị Lành ngồi buồn trong quán cà phê vì đã quá 15 giờ rồi mà trong tay chị Lành vẫn còn 20 tờ vé số. Một lần nữa, chị lại gọi điện nài nỉ anh Tuấn mua giúp. Anh Tuấn cũng đồng ý mua hết toàn bộ vé số này nhưng chưa trả tiền. Riêng phần chị Lành thì giữ lại 1 vé để dò.

Đến khi có kết quả xổ số, chị phát hiện xấp vé số anh Tuấn vừa mua có 4 tờ trúng giải đặc biệt, 6 tờ trúng giải an ủi, trị giá 6,6 tỉ đồng. Chị mừng quá và gọi điện nói với cha là mình đã trúng số giải đặc biệt được 1 vé. “Nghe nó nói trúng số độc đắc mà tôi run chân, đạp xe lên dốc cầu không muốn nổi. Chiếc xe đạp cứ tuột dây sên hoài. Rồi sợ nó mừng quá rồi ngất xỉu giữa đường, bị kẻ gian lấy mất vé số nữa”, ông Chưa tâm sự.

Tay không còn bấm nổi máy gọi anh Tuấn, chị Lành nhờ chồng bấm giùm và run run nói: “Anh cầm 200.000 đồng tới quán cà phê Cây Mai lấy vé số của anh đi. Mấy tờ anh mua trúng lớn rồi nè”. Từ bên kia máy, anh Tuấn cũng chưa tin mà nghĩ rằng chị chỉ đùa cho vui. Tuy nhiên, sau khi giao hàng cho khách xong, anh chạy xe ba gác thẳng đến quán Cây Mai.

Mặc dù đã xem qua kết quả xổ số trên giấy dò của đại lí nhưng anh Tuấn lại chưa tin và tiếp tục bấm điện thoại qua tổng đài để dò thêm lần nữa. Kết quả tin nhắn giải đặc biệt đài Bến Tre vẫn là 191207. Biết chắc mình trúng lớn với tổng tiền trên 6 tỉ đồng, anh Tuấn tặng luôn cho chị Lành một tờ đặc biệt cùng với 1 tờ mà chị để lại dò cũng trúng giải đặc biệt giúp chị giải quyết nợ nần.
 
“Ở Lành có một tính cách thật đáng quý mà nhiều người cần noi theo, đó là sự thật thà. Chính vì thế, tôi đã tặng cô ấy 1 tờ đặc biệt như một sự cảm ơn”. Khi nghe anh Tuấn khen mình, chị Lành cười khúc khích: “Từ nhỏ, mẹ tôi đã dạy “nghèo cho sạch, rách cho thơm”, không tham lam những thứ không thuộc về mình, tôi vẫn nhớ mãi câu nói ấy. Nên khi anh Tuấn trúng số khi chỉ mua vé số qua điện thoại, tôi đã trao cho anh ấy”.

Sau khi có tiền, ngoài việc cất nhà cho cha mẹ và cháu ở, chị Lành đã cho 6 anh, chị em, mỗi người 100 triệu đồng để làm vốn. Ngoài ra, trong dịp Tết này, chị cũng đã mua 2,5 tấn gạo phát cho người nghèo trong xóm. Chị Lành bùi ngùi: “Số tiền còn lại tôi đem gửi ngân hàng để hàng tháng mẹ lấy lãi nuôi cháu. Còn về phần mình, tôi sẽ về Bến Lức tiếp tục bán vé số”.

Theo Ca Linh - Thốt Nốt (NLĐ)

Lời bàn của tui: Người phụ nữ nông dân nghèo khổ này không được học tập tấm gương đạo đức của một vĩ nhân nào cả mà lại xứng đáng là MỘT CON NGƯỜI, không như...

Thứ Hai, 23 tháng 1, 2012

Hắn, chiều ba mươi tết xứ người...


Tuyết còn chưa tan nhưng sẽ thêm mưa đá vào buổi tối

Chiều ba mươi tết xứ người, xin chủ cho nghỉ sớm để lên Frederick với anh Bảy. Lẽ ra ở lại qua đêm với ổng vì hôm thứ Hai là ngày nghỉ nhưng bé Mi bắt phải về để đưa nó đi học. Hic, chị nàng cũng"âm lịch" lắm, nào giờ mổi lần nhập học, chuyển trường, thi cử chi phải luôn là ba chở đi chứ không chịu để mẹ chở.
Mời bè bạn ngó ảnh NG xem hắn có chi khác hông nha :-)

Hắn, chiều ba mươi tết xứ người...


Tuyết còn chưa tan nhưng sẽ thêm mưa đá vào buổi tối

Chiều ba mươi tết xứ người, xin chủ cho nghỉ sớm để lên Frederick với anh Bảy. Lẽ ra ở lại qua đêm với ổng vì hôm thứ Hai là ngày nghỉ nhưng bé Mi bắt phải về để đưa nó đi học. Hic, chị nàng cũng"âm lịch" lắm, nào giờ mổi lần nhập học, chuyển trường, thi cử chi phải luôn là ba chở đi chứ không chịu để mẹ chở.
Mời bè bạn ngó ảnh NG xem hắn có chi khác hông nha :-)

Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2012

Thân chúc tất cả anh chị em, bè bạn blogger Multiply một mùa xuân đầm ấm và một năm mới thật nhiều hạnh phúc nhé. NG hông dám xông đất đầu năm trong nhà mọi người đâu. Vậy nên mời ai đi ngang thì nán lại note này nghe chút tâm tư đầu xuân qua bài nhạc với Già héng :-))

Tối qua bà chúa Tuyết ghé ngang và ở lại cả đêm, sáng ra phải dậy sớm hơn để dọn tuyết trên hai chiếc xe hơi và side walk, brrrrrrrr. Cả tuần rồi trời hầu như luôn dưới không độ C, vắng khách toàn online ngó tết VN trên blog bạn bè, nhớ quê muốn khóc! Có được hai ngày weekend kiếm xu thì bà chúa Tuyết ấy lại ghé. Ghét!

Dành cho các Bợm trong mấy ngày tết nè! :))


"Nghệ thuật" giảm say xỉn trong ngày Tết
Năm mới là dịp để mọi người trong gia đình, người thân và bạn bè quây quần với nhau bên mâm cơm và ly rượu sau những tháng ngày lao động mệt nhọc và ít có dịp gặp nhau trong năm.

Tuy nhiên, Ngày Tết cũng là thời điểm mà chúng ta dễ say xỉn nhất vì có nhiều “đại hội”, đó là điều mà tại sao thời gian này sức khỏe thường “xuống cấp”, béo hơn, ngộ độc rượu bia và tai nạn giao thông. Nhưng có một số thủ thuật có thể giúp bạn giảm nguy cơ say xỉn do rượu bia và cách điều trị dễ dàng khi bị say.

Những bữa tiệc năm mới khiến bạn rất dễ say xỉn nhưng hoàn toàn có thể giải quyết được bằng các mẹo nhỏ.
 
Ăn trước khi uống

Lời khuyên của các chuyên gia là nên ăn một chút thực phẩm vào bụng trước khi cạn ly. Nó sẽ giúp cồn trong rượu bia không bị hấp thụ nhanh. Ăn thực phẩm cũng làm giảm acetaldehyde trong dạ dày. Acetaldehyde được biết đến là thủ phạm chính gây say khướt. Ăn càng nhiều, khả năng say xỉn càng ít đi vì lúc đó bạn sẽ không uống được nhiều và cơ chế phòng vệ của cơ thể đối với độc tố của rượu bia cũng mạnh hơn nhờ hiệu ứng pha loãng cồn.

Bạn cũng có thể uống một cốc sữa trước khi “zô”. Lý do là sữa sẽ phủ lên da dày “màng bọc” và làm chậm quá trình hấp thụ cồn rượu.

Chỉ uống một loại rượu hoặc bia

Ngày Tết chúng ta có rất nhiều loại đồ uống, từ bia cho tới rượu vang, “quốc lủi”, đến các loại rượu “Tây”. Tuy nhiên, khi đã vào bàn nhậu, bạn chỉ nên theo đuổi một loại đồ uống. Các nhà khoa học cho rằng uống nhiều loại rượu bia khác nhau sẽ làm cho cơ thể bị “tra tấn” bởi những phụ gia (additives), hương vị (flavorings) và những nguyên tố khác ở trong mỗi loại bia, rượu. Điều đó có thể làm tăng khả năng say sỉn và mức độ say nghiêm trọng hơn, đặc biệt là vào ban đêm. Do vậy, hãy chỉ uống một loại duy nhất để khả năng “chiến đấu” của bạn mạnh hơn mà vẫn giảm được mức độ tổn hại sức khỏe.

Uống nước trước, sau và trong khi “nhập tửu”

Cồn trong rượu bia, làm cho bạn đi tiểu nhiều hơn, điều này có thể dẫn đến háo nước. Hãy uống một cốc nước trước, trong lúc và sau khi uống rượu. Điều này sẽ giúp phá vỡ cấu trúc cồn mà tạo ra axit lactic và các loại hóa chất khác gây cản trở sản xuất đường và chất điện phân (electrolyte) trong cơ thể. Đó là điều lý giải tại sao uống các loại nước đồ thể thao trong khi uống rượu sẽ rất tốt. Sau khi uống rượu cũng nên tránh các loại nước có chứa caffeine (cà phê và trà). Cafeine có thể làm bạn tiêu chảy và ngạt mũi khi kết hợp với cồn và làm tăng các triệu chứng khi say sỉn.

Lời khuyên tốt nhất là cứ uống 1 ly rượu thì uống một ly nước lọc và uống khoảng nửa lít nước trước khi đi ngủ.

Chọn đúng loại rượu “tủ”

Hãy chọn loại rượu khiến bạn cảm thấy dễ chịu nhất khi uống.

Một số nghiên cứu cho biết, những loại đồ uống như whisky, rượu vang... dễ làm tăng khả năng say hơn những loại rượu khác. Mặc dù cần nhiều nghiên cứu nữa để củng cố thông tin này nhưng tốt nhất là bạn phải biết cơ thể khi nào chuẩn bị say để dừng lại kịp thời. Nếu bạn để ý có một số loại rượu thường gây nhức đầu thì hãy chọn loại rượu mà bạn cảm thấy dễ chịu nhất.

Uống một cách từ từ

Mỗi lần uống, bạn nên chỉ uống một vài hớp một chứ không nên uống liền một mạch và buổi tiệc tùng ngày Tết cũng không nên “cà kê” quá lâu. Theo các nghiên cứu, bạn uống càng nhiều trong mỗi lần “zô” thì bạn càng nhanh bị “đo ván”. Trong một giờ, cơ thể chỉ phân giải được 25ml cồn. Lượng cồn không bị phân giải tồn đọng do uống quá nhanh sẽ tràn vào máu và dễ gây ngộ độc (say sỉn).

Ăn thực phẩm rán, chiên

Trước và trong khi nhập tiệc rượu, bạn nên dùng chút thức ăn có chút dầu mỡ (đồ rán, chiên). Cách này giúp bề mặt dạ dày và ruột được tráng một lớp dầu, nhằm giảm lượng cồn hấp thu vào máu qua niêm mạc của hai bộ phận này. Ngoài ra, bạn có thể ăn lòng trắng trứng gà hoặc trứng vịt. Chất albumin của lòng trắng trứng sẽ làm kết tủa cồn trong rượu, giảm lượng cồn hấp thu vào máu, do đó giảm nguy cơ say và ngộ độc rượu. Mặt khác, albumin còn bảo vệ niêm mạc dạ dày trước tác động kích thích, xung huyết, loét… của lượng cồn có trong rượu.

Trong khi uống có thể dùng kèm nhiều loại trái cây hoặc rau như dưa chuột, cà rốt, su su, đồng thời tránh những loại hạt khô như lạc, hạnh nhân vì nó tác động đến dạ dày.

Mở cửa cho thoáng

Khi nhậu bạn cũng nên mở cửa sổ hoặc cửa ra vào để cho thoáng và đón nhận không khí trong lành từ bên ngoài. Điều này giúp oxi hóa cơ thể đồng thời giúp các cơ quan trong cơ thể và tâm hồn hoạt động tốt hơn khi nhậu, từ đó mà cũng giảm được khả năng say xỉn.

Giải quyết sự cố khi say sỉn

Khi vui vẻ, không tìm cách tránh được từ những lời mời nhiệt tình của bạn bè và người thân làm cho bạn say khướt thì bạn cũng cần biết một vài thủ thuật dưới đây để hạn chế những tác động xấu nhất tới sức khỏe do uống quá nhiều.

Hãy nôn khi cần thiết. Ảnh minh họa.

a/ Hãy nôn khi có thể

Nếu bạn buồn nôn và cảm thấy khó chịu, hãy tìm cách nôn hết ra, sau đó bổ sung nước và năng lượng bằng một ly nước ép trái cây hoặc nước chanh đường, đặc biệt là nước mía. Bên cạnh đó, bạn có thể dùng một bát cháo loãng. Cháo dễ tiêu hóa, khiến bạn không có cảm giác nặng bụng.

b/ Ăn nhiều chuối

Uống nhiều rượu bia làm cho cơ thể bị cạn kiệt lượng kali. Do vậy, ăn chuối hoặc những thực phẩm giàu kali, trong lúc bị say rượu sẽ làm giảm những triệu chứng khó chịu do cơ thể được bổ sung kali và chất điện phân. Bạn cũng có thể dùng các loại nước uống thể thao vì chúng cũng giàu hàm lượng kali.

c/ Uống trà atisô

Theo một công trình nghiên cứu của các nhà khoa học Anh thì trà atisô (không chứa chất caffein) có thể kích thích sự phục hồi của gan và giúp giải cơn say rượu. Không những thế, loại cây trà này còn có khả năng điều trị chứng khó tiêu, chứng nghiện rượu, bệnh gan mãn tính, bệnh vàng da và nhiều biến chứng khác gây tổn hại đến gan. Trà atisô cũng giàu chất hoá học có lợi cho sức khoẻ, đặc biệt là chất fructoso và axít ascorbic, chất này được biết đến như là vitamin C, giúp cơ thể chuyển hoá nhanh lượng cồn trong cơ thể. Ngoài ra, trà atisô cũng góp phần làm dịu một số triệu chứng của say rượu.

d/ Tăng cường vitamin C

Khi say, hãy uống nước hoặc ăn nhiều đô giàu vitamin C như cam, quýt, bưởi, dâu tây, dứa, cà chua, cà rốt... Hoặc bạn có thể dùng viên C để giúp cơ thể nhận được nhiều năng lượng hơn.

e/ Hãy đi ngủ

Khi bạn say xỉn, sau khi đã dùng những phương pháp trên thì nên trở lại giường và ngủ. Giấc ngủ sẽ làm dịu những triệu chứng của say rượu và giúp bạn tránh được những rủi ro như trúng gió, tai nạn...Và cách làm dịu sự khó chịu là hãy nằm ở phòng tối và đắp khăn mát lên trán.

Theo Ngọc Huế Tổng hợp (VNN)

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2012

Vẫn là chuyện về con bò(Bài cũ post lại)

Nhân ghé nhà nhỏ AquaPham thấy cái ảnh ni, tui có cồm mên một câu rồi rinh cái ảnh bên đó về và post lại cái entry ni từ nhà Mânti cũ hồi xưa(Đã đốt bỏ sau khi bị "Vịn"!). Cũ nhưng vẫn mang tính thời sự vì vừa qua ngài Đinh A# lại muốn nghe chửi giống thiên hạ đó mà! Ảnh bên nhà Aqua nà:Photobucket

Còn đây là cái entry cũ...

Lưu Ý : Chuyện cấm trẻ vị thành niên và những ai tự nghĩ rằng mình là thánh nam thánh nữ !

Hồi còn chiến tranh, một cô giao liên trẻ trung, xinh đẹp có lần được vinh hạnh dẩn đường cho một anh cờ bờ từ cái xứ “Giàu có, vững mạnh chi cũng có, “Cà chớn í hả? Cũng có nốt, chạy đầy đường!!!”… Trong khu GP đó khá thanh bình và nuôi nhiều bò lắm, khi cô dẩn ảnh đi ngang đàn bò thì tự nhiên có một cặp hứng tình mần chiện phát triển bầy đàn, cô giao liên cắc cớ hỏi anh cờ bờ “Gì cũng biết, gì cũng giỏi” rằng :_”Chứ sao mà con bò đực nó biết ý con bò cái muốn mà nó…dzậy dzậy hén cờ bờ ?”. Cb nhà ta nghiêm nghị trả lời rằng thì là:_ “Khi lào con bò cái ló muốn thì một lơi lào trong cơ thể nó sẽ tiết ra một mùi hương đặc biệt, con bò đực đứng dưới gió nghe được mùi lày và… Mà thôi, đ.c no dẩn đường nhanh nên ! “

… Ngẩm nghỉ thế nào hổng biết, tới một trảng trống có trời xanh mây trắng và gió lộng; cô giao liên tự nhiên ghìm giọng hỏi nho nhỏ anh CB “CB nghe mùi gì hông dzậy?”_Cb lập tức cảnh giác đưa tay sờ vào bao súng nhìn quanh quất. _”Hông phải, hổng phải mùi thuốc lá của biệt kích hay mùi Mỹ đâu!… Cô giao liên phụng phịu dẩn đường đi tiếp, qua trảng tranh rồi đến một cánh rừng thưa, một lần nữa… và một lần nữa cô giao liên băng mình lên hướng đầu gió và quay lại hỏi lại anh cờ bờ y chang câu đó._”Lày! Cô thế lào vậy, lảy giờ tôi có ngửi thấy gì đâu??? “. Cô giao liên tức mình dậm cẳng mà thét lên “TRỜI ƠI LÀ TRỜI, CÁN BỘ CÒN NGU HƠN CON BÒ ĐỰC NỬA!”

Vài chục năm trôi qua rồi, người CB năm xưa không biết có sống còn đến lúc hát vang rằng “Tiến về Xề gền, ta vét sạch Xề gền…” Không biết anh ta có nhớ đến những chuyện đã qua, những người chị người mẹ đã từng cưu mang đùm bọc anh ta dưới đám lá tối trời, trong lửa đạn chiến tranh. Cũng không chừng đám lá tối trời ấy đã bị anh ra lệnh san lấp, cất biệt thự bự thiệt…

Nhưng cô giao liên năm xưa thì vẫn còn đó, sau chiến tranh cô trở về sống đời dân giả mà không cho ai biết lí do. Giờ gặp lại cô đã lên chức bà ngoại rồi, ngồi nhai trầu bỏm bẻm nhắc chuyện ngày xưa. Cô nói :_”Nhớ lại cái chiện đó, qua thấy mình thiệt là bậy bạ… nóng nảy chi mà… so ổng với mấy con bò dzậy chời, TỘI NGHIỆP CHO… MẤY CON BÒ CHỚ!!!”. Nói xong cô phun bả trầu cái phẹt, cười móm mém rồi bước tới trở mặt cuốn băng cassette, hướng loa máy ra mé chuồng bò và… mở nhạc. Chu choa ơi à!!! Cô nghe nhạc giao hưởng nữa sao?. _”Hổng phải chú em à, qua mở là mở cho… mấy con bò nó nghe đó!. Mình hay động một chút là chưởi mắng ngừ ta ngu như bò, lì như trâu… đâm ra tội cho tụi nó… Em coi, mình cho bò nó nghe nhạc Bết Thô Vên sẽ cho thu hoạch nhiều sữa hơn đó nghen! Mà kìa, em thử ngó ra đồng coi ông người già đang cho trâu bò đi cày đó, nói ngu, nói lì chớ sao tụi nó biết thế nào là phải, là trái khi ổng kiu “Ví, Thá”… TRÂU BÒ NÓ CÒN BIẾT NGHE MÀ PHÂN BIỆT PHẢI TRÁI ĐÓ EM “… Chuyện vãn với chị cũng nhiều, nhưng thôi bửa nay chỉ ghi ra nhiu đó. Và ghi vậy là tại sáng nay coi báo thấy một đề xuất kỳ quá, cũng muốn sừng cồ ý kiến ý cò nhưng tôi đã không thèm làm vì… nhớ lời mắng của chị giao liên!

Còn nguyên nhân để nhớ thì nằm ở đây, vào xem trước khi link mất tiêu…

Báo Người Lao Động

Nội dung của nó như vầy nà…

Đề xuất thu phí lưu hành xe của TPHCM Thiếu tính khả thi 08-10-2008 00:29:11 GMT +7 Tình trạng giao thông có khá hơn khi thu phí? Ảnh: T.THẠNH Theo TS Nguyễn Minh Phong – Viện Nghiên cứu Kinh tế xã hội Hà Nội – việc này giống như áp giá thế giới vào mức thu nhập của người VN . Phón
g viên: Ông đánh giá thế nào về tính khả thi của đề án thu phí lưu hành ô tô, xe máy của UBND TPHCM? – TS Nguyễn Minh Phong: Hạn chế người tham gia giao thông không có nghĩa đánh trực tiếp vào phương tiện và điều kiện của người dân mà phải là giải pháp đồng bộ trên cơ sở phát triển phương tiện công cộng, phương thức vận tải mới thích hợp với nhu cầu đi lại của người dân. Không có giao thông công cộng thì không thể đánh vào túi tiền của người dân để cấm họ ra đường. Cho nên có thể thấy ngay là phương án này không có tính khả thi. Hơn nữa, tăng lệ phí đăng ký ô tô dưới 7 chỗ không hoạt động vận tải từ 2 triệu đồng lên 50 triệu đồng thì không còn là hạn chế tham gia giao thông nữa mà là kỳ vọng tăng thu ngân sách! Còn thu phí lưu hành xe máy 500.000 đồng/tháng không khác gì bổ đầu dân thu phí vì nhà nào chả có vài xe máy. Liệu có cách nào để thu đủ số tiền tính theo phương tiện lưu hành hay không? Thêm vào đó, cơ chế thu, cơ chế sử dụng nguồn thu chưa rõ ràng nên càng khó thực thi. . Một trong những lập luận để đưa ra đề án này là học theo kinh nghiệm thành công của thế giới là đánh vào túi tiền của người dân để hạn chế giao thông. Bản thân các đề án tương tự của Cục Đường bộ VN, UBND TP Hà Nội trước đây cũng xây dựng trên nguyên tắc này? – Người ta làm được vì có phương tiện vận tải công cộng rất phổ biến rồi, người dân không cần sử dụng xe cá nhân vẫn đi lại được. Còn ở VN, cấm xe cá nhân là “chết” ngay. Làm như vậy không khác gì áp dụng giá thế giới vào mức thu nhập của VN. Lập luận gây phản ứng ngược từ phía người dân và cả cơ quan thi hành. Và như thế sẽ làm giảm hiệu lực của chính quyền địa phương. Tại Hà Nội, đã bằng mọi cách hạn chế đăng ký xe máy nhưng xe mới vẫn tăng theo cấp số nhân vì người dân có nhu cầu và chính quyền buộc phải bãi bỏ. . Theo ông, việc này có tác động như thế nào đến đời sống nhân dân nếu được thực thi? – Bắt người nghèo trả thêm tiền sẽ làm khó khăn của họ tăng gấp đôi. Tôi thấy rằng cả hai chính quyền TP Hà Nội và TPHCM đều có quyết tâm rất cao trong những đề án hạn chế phương tiện giao thông cá nhân, cấm xe ba gác máy, cấm bán hàng rong, cấm kinh doanh trên vỉa hè… nhưng lại không khả thi vì không tính đến lợi ích của các phía liên quan. Không tính đến lợi ích của người dân thì không thể được dư luận xã hội đồng thuận và không thể thực hiện. Đường phố quá bết sao cũng thu phí? Người dân TPHCM lâu nay quá ngán ngẩm chuyện đường phố ngập lụt mỗi khi trời mưa. Cứ mưa lớn là giao thông bị ách tắc. Không chỉ có vậy, ngày không mưa, tại các cửa ngõ ra vô TP, cứ đến giờ cao điểm là kẹt xe, tắc đường. Nói cụ thể hơn, cơ sở hạ tầng giao thông hiện nay chưa đáp ứng nổi nhu cầu đi lại của người dân. Thực trạng đó mà thu phí giao thông là chưa hợp lý. Mặt khác, thu phí là để có tiền phục vụ tốt hơn cho người đóng phí, chứ không phải thu phí để nhằm mục đích người dân phải dẹp bỏ xe máy. Nhìn ra một chút ở tỉnh Bình Dương, Quốc lộ 13 (đại lộ Bình Dương) được xây dựng khá hiện đại, nhưng Bình Dương cũng chỉ thu phí ô tô chứ không hề thu phí xe máy. Thiết nghĩ TPHCM không nên tận thu một cách vô lý. THỤY UYÊN (Q.10- TPHCM) Thu phí chỉ khổ dân Trước đây, nhằm hạn chế xe máy, TPHCM đã quy định đăng ký xe máy mới phải đóng phí 500.000 đồng, mỗi người dân TP chỉ được đứng tên một chiếc xe máy, nhưng vẫn không hạn chế được số lượng xe máy ngày càng tăng bởi vì chiếc xe máy là phương tiện bắt buộc đối với người dân TP trong điều kiện hiện nay vì đi lại bằng xe buýt không thuận tiện. Nay lại một lần nữa TP chủ trương nâng mức phí đăng ký xe máy mới thấp nhất 1 triệu đồng, có loại tới 4 triệu đồng. Ngoài ra, người sử dụng xe máy, ô tô phải đóng phí lưu hành xe hằng năm. Hơn nữa, với các loại ô tô của cơ quan Nhà nước, của đơn vị lực lượng vũ trang vẫn phải thu phí thì khoản tiền đó cũng là tiền đóng thuế của dân mà ra. Tóm lại, tăng thêm phí đăng ký xe, thu phí lưu hành xe, cuối cùng chỉ làm khổ dân mà không đạt được mục đích hạn chế xe. BÉ EM (Q.3- TPHCM) Củng cố giao thông công cộng trước Không phải cứ thu phí lưu hành xe là sẽ hạn chế được xe máy. Ai cũng biết hệ thống xe buýt hiện nay chưa đáp ứng được nhu cầu người dân. Nhà tôi ở Phú Nhuận, đi làm ở quận 8, tôi phải đi 3 chặng xe buýt với thời gian khoảng 2 giờ. Không còn cách nào khác, buộc lòng tôi phải mua xe máy để đi làm. Để hạn chế xe cá nhân, cách tốt nhất hiện nay là mạng lưới xe buýt phải phủ kín địa bàn TP, thái độ phục vụ của nhân viên xe buýt phải tận tâm, văn minh. Xin các vị quan chức hoạch định chính sách hãy thử đi xe buýt vài lần để có sự nhìn nhận chính xác, có các giải pháp phù hợp cho tình trạng giao thông quá lộn xộn hiện nay. VĨNH PHƯỚC (Q.2-TPHCM)



Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2012

Ôixăngxe(hổng phải tiếng nước ngoài nghen, coi cái clip bên dưới á!

Lại một âm mưu phản động nè! Chúng dám bảo chánh quyền Việt Nam nằm trong top ten về quan xì liêu cơ đấy! Bớ nhà nước ơi, tui méc nà! >>> http://www.voanews.com/vietnamese/news/vietnam/vietnam-bureaucracy-01-11-2012-137084403.html

Sai từ giao đến thu hồi đất...

Báo chí đã bắt đầu lên tiếng nhiều rồi, nhưng họ sẽ làm điều gì tiếp theo???
Nguồn: Báo Pháp Luật.
Ngoài ra mời các bạn xem thêm các link dưới đây:
http://vnexpress.net/gl/phap-luat/2012/01/toi-san-sang-doi-chat-ve-vu-cuong-che-dat-o-hai-phong/
http://vnexpress.net/gl/phap-luat/2012/01/quyet-dinh-thu-hoi-dat-o-hai-phong-la-trai-luat-1/
Có thể coi sự việc ở Tiên Lãng (Hải Phòng) là đỉnh điểm của những bất cập về cả pháp luật đất đai và việc thực thi pháp luật ở các cấp địa phương.

Pháp Luật TP.HCM trân trọng giới thiệu góc nhìn của GS-TSKH Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ TN&MT, người từng chấp bút Luật Đất đai 1993 và 2003, xung quanh câu chuyện này.

Thông cáo báo chí của UBND Hải Phòng phát trên TTXVN ngày 13-1 dùng những câu “tự ý đắp bờ bao”, “lấn chiếm” để mô tả cho việc những hộ dân như hộ ông Đoàn Văn Vươn từ đầu những năm 1990 đã bỏ công sức, mồ hôi và cả máu thịt quai đê lấn biển, chinh phục những bãi bồi ven biển đã bỏ hoang nhiều năm trước đó. Nhận thức ấy dường như quên mất rằng từ năm 1994, Thủ tướng đã có Quyết định 773 về Chương trình khai thác, sử dụng đất hoang hóa, bãi bồi ven sông, ven biển và mặt nước các vùng đồng bằng, mà mục đích duy nhất là khuyến khích người dân khai hoang phục hóa, chinh phục thiên nhiên, khai thác hiệu quả đất bãi hoang.

Năm trường hợp phải thu hồi đất

Trở lại căn cứ pháp lý mà Tiên Lãng dựa vào đó giao đất, tức Nghị định 64/1993 ban hành bản quy định việc giao đất nông nghiệp cho hộ gia đình, cá nhân sử dụng ổn định lâu dài. Văn bản này khẳng định rõ thời hạn sử dụng đất là 20 năm, không được tùy nghi tăng giảm và nếu giao đất trước ngày 15-10-1993 (ngày Luật Đất đai 1993 có hiệu lực) thì thời hạn 20 năm được thống nhất tính từ 15-10-1993. Việc thu hồi đất cũng vậy, thu hồi đất trước hạn 15-10-2013 là không những vi phạm pháp luật mà còn không thực hiện các chủ trương, chính sách lớn của Đảng và Nhà nước.

Hơn nữa, ngay trong quyết định thu hồi đất cũng không đúng pháp luật. Vì thu hồi đất xảy ra sau ngày Luật Đất đai 2003 có hiệu lực, nên căn cứ pháp lý là đạo luật này và Nghị định 181/2004. Theo đó, khi hết thời hạn sử dụng đất, các hộ gia đình, cá nhân đang trực tiếp sử dụng đất thì được tiếp tục sử dụng đất với thời hạn đã quy định (20 năm), chỉ trừ năm trường hợp: (1) Nhà nước có quyết định thu hồi đất để sử dụng vào mục đích quốc phòng, an ninh, lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng…; (2) Người sử dụng đất cố ý hủy hoại đất; (3) Cá nhân sử dụng đất chết mà không có người thừa kế; (4) Người sử dụng đất tự nguyện trả lại đất; (5) Đất không được sử dụng liên tục…, trong đó không có trường hợp hết hạn sử dụng đất (theo khoản 10 Điều 38 của Luật Đất đai) mà các quyết định thu hồi đất của Tiên Lãng lấy làm căn cứ.

Chủ đầm Đoàn Văn Vươn sau bao năm bám biển nay bị cưỡng chế thu hồi đất. Ảnh: MT

Đối chiếu với các tài liệu trong vụ việc này, cũng như phản ánh của báo chí thì rõ ràng khi giao đất, địa phương đã tự cho mình quyền cắt giảm trái luật thời hạn giao đất còn 14, 10, thậm chí bốn năm. Còn khi thu hồi đất, trong các quyết định, thông báo thu hồi, quyết định cưỡng chế… đã không hề nêu ra được một trong năm căn cứ nêu trên. Người dân chỉ được biết đất bị thu hồi mà không biết sẽ giao lại hay cho ai thuê. Đó là chưa kể bao công của, mồ hôi họ bỏ ra đầu tư biến vùng bãi hoang thành đầm nuôi thủy sản, giờ bị tuyên bố thu trắng, không bồi thường.

Quan niệm sai về thu hồi đất

Súng nổ ở gia đình Đoàn Văn Vươn làm vỡ ra một thực tế là nhiều chính quyền đang quan niệm rất sai về cơ chế Nhà nước thu hồi đất, theo kiểu “Nhà nước có quyền muốn thu hồi đất của ai thì thu”. Sự việc cũng làm sáng rõ hơn những kết quả nghiên cứu về nguy cơ tham nhũng trong lĩnh vực đất đai ở nước ta, mà tiềm ẩn nhất ở cơ chế Nhà nước thu hồi đất. Cơ chế ấy, về bản chất là cơ quan nhà nước có thể lấy đất của người này giao cho người khác, mà đằng sau mỗi vụ việc, rất có thể chất chứa những mối quan hệ lợi ích phức tạp. Với trường hợp này, ai sẽ được lợi sau quyết định thu hồi đất của UBND huyện Tiên Lãng là điều các cơ quan pháp luật cần làm rõ, nhất là trước yêu cầu về xây dựng, chỉnh đốn Đảng mà Hội nghị Trung ương 4 vừa đặt ra.

Vụ nổ Đoàn Văn Vươn còn bộc lộ những hậu quả của xu hướng lạm dụng lực lượng vũ trang trong cưỡng chế hành chính, nhất là khi liên quan đến đất đai. Người cày có ruộng là mục tiêu giản dị mà vì nó bao người đã ngã xuống. Ở đây, những nông dân xã Vinh Quang còn đổ công sức khẩn hoang, chinh phục thiên nhiên, lấn biển, những đầm nuôi thủy sản là tư liệu sản xuất chủ yếu của họ. Vì thế, thu hồi đất dù để phục vụ dự án quốc phòng, an ninh, lợi ích công cộng hoặc dự án phát triển kinh tế nào khác cũng cần đặt lên cao nhất nguyên tắc đồng thuận ba bên: doanh nghiệp (chủ đầu tư), Nhà nước (đại diện chủ sở hữu) và người sử dụng đất.

Chế độ sở hữu toàn dân về đất đai, mục đích cơ bản là đảm bảo tính bình đẳng trong quyền tiếp cận đất đai, bình đẳng trong chia sẻ lợi ích từ đất đai và làm mất đi khả năng hình thành những địa chủ mới. Mục đích ấy, suy cho cùng là để bảo vệ quyền lợi của người sử dụng đất. Thế nhưng trên thực tế, chế độ sở hữu toàn dân đang bị “bẻ” sang hướng xác lập thực quyền về đất đai của chính quyền các cấp mà đến nay chưa có cơ chế giám sát, kiểm soát hữu hiệu nào. Sự việc Tiên Lãng gióng lên hồi chuông thúc giục các nhà lập pháp khẩn trương đánh giá lại chế độ sở hữu đất đai, nhất là trong quá trình sửa đổi Luật Đất đai 2003 và Hiến pháp 1992 đang tiến hành.

GS-TSKH ĐẶNG HÙNG VÕ

Luật Đất đai và những vấn đề chưa ngã ngũ

Theo Nghị quyết Chương trình xây dựng luật, pháp lệnh 2012, dự án Luật Đất đai (sửa đổi) sẽ được trình QH cho ý kiến lần đầu tiên tại kỳ họp thứ tư (cuối năm 2012). Nếu không có gì thay đổi, dự án này sẽ được thông qua tại kỳ họp QH giữa năm 2013 để kịp điều chỉnh nhiều vấn đề phát sinh trong thực tiễn, đặc biệt là giải quyết việc có chia lại ruộng đất hay không bởi ngày 15-10-2013 là thời điểm đất nông nghiệp được giao từ năm 1993 hết thời hạn sử dụng 20 năm.

Trong quá trình tổng kết, nghiên cứu, đề xuất sửa đổi Luật Đất đai 2003 đã nổi lên một số vấn đề còn nhiều ý kiến khác nhau, thậm chí trái ngược và Bộ TN&MT đã phải xin ý kiến cơ quan cấp trên có thẩm quyền. Cụ thể:

- Về sở hữu đất đai: Có ý kiến đề nghị nên bỏ sở hữu toàn dân và thay bằng sở hữu tư nhân, sở hữu tập thể, sở hữu Nhà nước. Nhưng cũng có ý kiến đề nghị giữ nguyên sở hữu toàn dân về đất đai như hiện nay.

- Về xử lý đất hết thời hạn sử dụng: Hiện nay thời hạn sử dụng đất nông nghiệp trồng cây hằng năm là 20 năm. Có ý kiến cho rằng hết 20 năm (thời điểm 15-10-2013) thì phải chia lại đất này. Nhưng có ý kiến cho rằng nên gia hạn 50 năm.

- Về hạn mức sử dụng đất: Có ý kiến đề nghị để sản xuất nông nghiệp theo hướng hàng hóa với quy mô lớn thì người dân cần thêm ruộng đất, do đó nên xóa bỏ hạn điền hoặc mở rộng hạn điền. Nhưng có ý kiến cho rằng nên giữ nguyên như hiện nay.

- Về khung giá đất: Có ý kiến cho rằng nên bỏ khung giá đất của Chính phủ hoặc không xác định hằng năm như hiện nay mà xác định khung giá đất 3-5 năm.

TTH tổng hợp

HUY HOÀNG


Thứ Tư, 4 tháng 1, 2012

Tháng tiêu pha!

Vừa online đặt mua thêm một cái Ipod Classic 160Gb và trả tiền  mua một bản quyền software về edit audio(Bên ni riết hết dám xài soft ware lụi, ớn lém)! Tính ra tháng giêng ni xài khẳm bạc, cộng luôn cái máy điều trị viêm khớp đang trên đường gửi về nữa là đã hết bốn trăm bạc!
Tất cả là trả qua credit card rồi ký bill trả tiền sau, nhưng trước đó phải gom hết tiền tip dành dụm nào giờ để trả lại cho "Chủ quản". Xài cái chi cho riêng mình thì cứ thu vén nội trong khoản tiền tip thôi, lương mần bi nhiu giao hết cho "Chủ quản" để ngừ ta lo liệu. Và trên hết là để"bảo toàn sức nghe"(Nhưng riêng vụ cái Ipod ni, coi bộ sẽ nghe bóng gió!).
Kệ! Công sức của mình làm thì cũng phải hưởng thụ cho nó có chút hương đời chớ. Đang có một cái Ipod classic cũ rích của bè bạn cho chỉ 2 Gb, sẽ dùng nó cho việc trau dồi Anh Văn khi rảnh rổi; hồi xưa khi vừa đi mần có chút tiền tip cũng mần gan mua một cái máy nghe nhạc Philip 4 Gb hết 40$ mà đã tặng cho đứa em nghèo hơn mình rồi.
Nội chuyện mua cái Ipod ni là cũng phân vân nhiều lắm, hết vài tuần ngắm nghía cửa hàng và online... Máy nhỏ 4 Gb vào khoảng 50$, máy 8 Gb-70$ hàng của Philip, cái Sony 16 Gb thì hơn trăm bạc. Bé Mi mà tư vấn thì nó luôn chọn cái... rẻ nhất thôi. Hôm nay lại thấy cái Ipod classis những 160 Gb với giá sale còn 230$(Già hổng cần thời thượng xài Ipod Touch như thiên hạ, giá cả đang ở trên trời!). So giửa nó với cái Sony 16 Gb thì... Trời ạ, ngu gì sợ tốn hơn trăm bạc để tậu một cái máy có sức chứa mười lần hơn, đở phải xoá, chép hoài(Vừa mòn memory flash, vừa tội cho mấy cái hard drive 1,5 Tb cứ phải lôi ra gắn vào laptop). NG có hai cái hard drive chứa toàn nhạc Việt Nam&Quốc tế- Phải chia ra lưu trử hai nơi sau lần cái hard drive chứa nhạc&phim sưu tầm cả mười lăm năm bị đột tử! Thiệt là một niềm đau khôn nguôi vì file video mất hổng sao nhưng file nhạc audio hồi xưa sưu tầm cực lắm! Hồi xưa không có những chương trình copy nhạc từ CD vào máy tính dễ như bây giờ, nhạc trên Net cũng không đa dạng như bây giờ, thậm chí cd MP3 cũng là của hiếm! Có khi mua một cái CD chỉ vì trong ấy có một hai bài nhạc mình yêu,mang về trích đúng mấy bài đó ra rồi quẳng cả cái đĩa CD ấy đi!
Soft ware đã setup xong, biên tập audio cũng okie; burn ra CD nghe chất  lượng nó khác hẳn với dùng các chương trình free đang dùng trên  máy. Hai thứ kia thì nội tuần sau sẽ về đến, tận hưởng chút đi... tí hương đời. Bệnh nghiện kỷ thuật IT qua đây hầu như không còn đất dụng võ hay có thể phát triển thêm như hồi còn làm nghề bên nhà; chỉ thỉnh thoảng hổ trợ cho người quen và bè bạn bằng chút đỉnh hiểu biết đã lạc hậu. Sở thích, đam mê về nhạc và đàn giờ chỉ còn có thể nghe nhạc, cái cổ tay nứt xương này hổng cho phép chạy ngón trên phím đàn nữa rồi :(. Vậy thì hãy tận hưởng cái còn có thể, bạn tôi héng?
Lại xong một ngày ốp với hàng đống việc nhà, tuần sau có lẽ trốn lên anh Bảy làm một bửa quắc cần câu cho sướng! NG hổng nghỉ tết tây, cả tết ta cũng mần... Mần quanh năm cũng nằm sàn gác thôi mà. Vui lên đi!

Thứ Ba, 3 tháng 1, 2012

Những chuyện"bình thường"trên xứ sở KiLaWaXa của tôi là thế:-(( >>>http://vnexpress.net/gl/phap-luat/2012/01/tham-phan-vao-nha-nghi-tu-van-luat-khong-mat-chuc/

Đọc từ blog khác và thêm buồn, Tuổi Trẻ ơi, trở nên nhu nhược vì đâu và tự bao giờ vậy hả Tuổi Trẻ? : Một nhà báo cựu trào từng làm việc cho Tuổi trẻ từng ca ngợi tờ báo của mình là rất giỏi dấu chính kiến bằng một thứ siêu ngôn ngữ: Nói về một điều nhưng không có từ ngữ nào trực tiếp nói đến điều đó. Nhưng trên hết, những phản ứng, không cần phải dấu chính kiến, của Tuổi trẻ vào tháng 5-2008, dù sau đó, một số người trong BBT cũng phải hầu tra…đã khiến làng báo nể phục. Và những phóng viên của Tuổi trẻ, có lẽ, chỉ cần đọc những dòng tít báo như vậy đã có thể sẽ sẵn sàng hy sinh sinh mạng của mình, cả nghĩa đen và nghĩa bóng- cho tờ báo. Nhưng sáng nay, cũng ngay sau khi một phóng viên của Tuổi trẻ bị bắt, tờ nhật báo hàng đầu này chỉ có một bản tin 619 chữ, tính cả tên tác giả. Không còn bài nào ký tên Bùi Thanh. Không Nguyễn Quang A, Phạm Viết Đào. Không ý kiến Hội Nhà báo. Không ý kiến luật sư. Thậm chí không cả một dòng của bạn đọc. Bói cũng không thể biết quan điểm bản báo xung quanh việc PV của mình bị bắt. Tuổi trẻ giờ “khách quan” đến nỗi đưa tin PV của mình bị bắt mà tưởng đó là câu chuyện xảy ra ở ở Campuchia. Tuổi trẻ giờ “dấu quan điểm” giỏi đến mức không ai, không ai có thể biết quan điểm của họ. Câu hỏi “Ai sẽ là người bảo vệ các nhà báo”, chua chát thay, cũng không phải do Tuổi trẻ đặt ra. Hôm qua, trước khi lên xe vào trại giam Chí Hoà, Hoàng Khương đã cười. Có lẽ, vì anh chẳng có gì phải xấu hổ, vì anh tin tưởng vào sự “tử tế và trong sáng”, vào sự “bất vụ lợi” của mình. Nụ cười này năm 2008 đã từng xuất hiện khi nhà báo Nguyễn Việt Chiến chia tay đồng nghiệp trước khi vào trại. Có điều, rất khó để có thể tin rằng sau khi hết án, Hoàng Khương sẽ quay trở lại tờ báo cũ- như Nguyễn Việt Chiến quay lại Thanh Niên, tờ báo mà sau khi anh bị bắt đã giật tít kín trang 1 “Phải trả tự do cho các nhà báo chân chính”, và như trước đây, cũng ở chính Tuổi trẻ, là Nguyễn Văn Hải.(Nguồn: http://vn.360plus.yahoo.com/tuanddk/article?mid=5732 )