Thứ Tư, 1 tháng 12, 2010

Sunset alone





Nắng cuối ngày, gió cuối thu...
Mùa đông tới, nhớ tiếng ru mẹ già
Nhớ quê, nhớ bạn, nhớ nhà...
Việt nam tôi đó giờ xa xa mờ...

14 nhận xét:

  1. Cảnh hoàng hôn lúc nào cũng buồn và gợi nhớ, NG nhỉ?

    Trả lờiXóa
  2. Yes, buồn và gợi nhớ... buồn ơi là buồn!
    Hix...

    Trả lờiXóa
  3. Hì, wynh mần kỹ xảo í mừ, cho nó thê thảm thiết thim. Hihi

    Trả lờiXóa
  4. Cảnh gì đâu mà buồn đứt ruột hà wuynh. Có câu thơ này cho wuynh đứt tiếp nà
    " Quê nhà xa lắc, xa lơ đó,
    Ngoảnh lại tha hồ mây trắng bay"

    Trả lờiXóa
  5. Hừ hừ, mi mún dzìa là dzìa nên chọc ghẹo wynh hử nhỏ MayN kia :-))

    Trả lờiXóa
  6. Hôm nay còn thêm bài hát làm day dứt muốn chít ...

    Trả lờiXóa
  7. Hừ hừ, tui chèn dzô từ hồi đầu nhá. Lo mần Sui mệt, Sui dzui nên có thèm nghe???

    Trả lờiXóa
  8. Ủa lúc xem hình Gió đâu có nghe nhạc ta ...! :)

    Trả lờiXóa
  9. Ủa, lúc đó Gió đâu có mở loa héng ta?

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã ghé thăm Già!
:)